Thống kê | RSS | Liên hệ

Nhật ký chiến sĩ tham gia học kỳ quân đội.

Đăng lúc: Thứ hai - 09/05/2011 23:33 - Người đăng bài viết: ict1260
(Đây là trích đoạn nhật ký của chiến sĩ tham gia Học kỳ trong quân đội năm 2010 do Trung tâm TTN Miền Nam tổ chức).

Có lẽ ai trong chúng ta cũng đã từng nhiều lần làm Ba Mẹ phiền lòng. Và tôi cũng vậy. Trong mười ba năm nay, Ba Mẹ tôi đã khóc vì tôi rất nhiều, đã buồn và nhiều lần dường như suy sụp vì tôi. Nhưng không phải vì thế mà Ba Mẹ không thể tự hào vì tôi, không thể vui vì tôi.

Tôi còn nhớ rất rõ đó là vào đợt hè vừa rồi, khi tôi đi học về, Ba Mẹ kêu vào phòng để nói chuyện. Lúc đó tôi chỉ có thể nghĩ được rằng là Thầy cô gọi điện than phiền tôi vì việc gì đó. Vẻ mặt của Ba Mẹ tôi rất nghiêm trọng. Tự dưng tôi cảm thấy không khí xung quanh như trầm lại, và Ba nói với tôi:  "Ba đã quyết định rồi, Ba sẽ cho con tham gia chương trình Học Kỳ Quân Đội". Nghe song tôi dường như sốc thật sự. Tôi không nghĩ rằng tôi bất trị đến mức Ba Mẹ phải gửi tôi vào đó. Tôi đã khóc, khóc rất nhiều và năn nỉ Ba Mẹ rút lại ý định. Nhưng Ba đã quyết định rồi thì không thể nào thay đổi được. 

 

 Và ngày đi cũng đã tới, mười ngày sống xa gia đình, không điện thoại, không máy vi tính và sẽ bị giam cầm vào kỷ luật thép. Chỉ nghĩ tới đó thôi cũng đủ làm tôi hụt hẫng. Sáu giờ sáng trước tượng đài Bác Hồ, hơn 400 bạn từ 40 Tỉnh Thành khắp cả nước đã tụ tập về đây cùng với hàng ngàn phụ huynh.  Không khí rất nhộn nhịp nhưng không kém phần quan trọng. Tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra cho tới khi thầy Nguyễn Thành Nhân – Giám đốc Trung  tâm thanh thiếu niên miền nam phổ biến về chương trình và tuyên bố xuất quân tôi mới chợt nhận ra Ba Mẹ gửi tôi vào đây là muốn tôi thay đổi và trưởng thành hơn. Lặng người, tôi quay sang nhìn Ba Mẹ. Ba Mẹ đang khóc, lần này Ba Mẹ không khóc vì tôi quá hư nữa, mà khóc vì sẽ xa tôi, vì tôi sẽ tự mình bước vào một môi trường mới sẽ không còn Ba Mẹ ở bên. Đi ngang qua Ba và Mẹ nhưng tôi không dám quay lại nhìn, tôi chỉ dám thủ thỉ với lòng mình rằng: "ngày trở về tôi sẽ là một con người khác".

Khi đặt chân đến sư đoàn 309 sao tôi thấy nó xa lạ mà lý thú quá. Ở nơi đây tôi được học tập và sinh hoạt như một người lính thực thụ. Nhưng không chỉ có thế, tôi còn được nghe những bài giảng, những câu chuyện về cuộc đời, về gia đình.

Và rồi vào cái buổi tối thứ hai của chương trình, tôi và các bạn nhận được những bức thư đầu tiên của gia đình. Tôi đã khóc, tôi cảm thấy nhớ Ba, nhớ Mẹ, nhớ em trai. Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi khóc vì thương Ba Mẹ tôi, lần đầu tiên trong tôi xuất hiện cái hình ảnh của gia đình. Tôi đã viết thư về cho Ba Mẹ, từ bé đến lớn, chưa một lần tôi hỏi thăm Ba Mẹ dù chỉ một câu, cũng chưa lần nào tôi ôm hôn Ba Mẹ và tôi nói: "con yêu Ba Mẹ nhiều lắm !". Tôi chỉ làm những gì mình thích, những gì mình muốn, nhưng không bao giờ tôi nghĩ tới Ba, tới Mẹ. Tôi không hề nhận ra rằng tôi rất may mắn và hạnh phúc khi có đầy đủ tình thương và sự che chở của Ba Mẹ. Bức thư ấy có lẽ là món quà tôi tặng cho Ba Mẹ, tuy nó không phải là một thứ vật chất gì cao sang, cũng không phải là một món đồ gì đó kì công, tốn nhiều công sức, nó chỉ là một lá thứ với những dòng suy nghĩ thật sự của một đứa con đang cố gắng hoàn thiện mình hơn, trưởng thành hơn. Mặc dù vậy nhưng cũng đủ để thể hiện hai chữ thiêng liêng "Ba Mẹ" trong lòng tôi.

Bức thư thứ hai tôi nhận được từ Ba Mẹ cũng không có gì ngoài những câu hỏi thăm, những lời yêu thương và mong muốn khi trở về tôi sẽ ngoan hơn. Tôi thầm hiểu được niềm tin của Ba Mẹ đặt vào tôi nên tôi đã cố gắng rất nhiều.

Và cũng đã đến ngày trở về, cả Ba Mẹ và em trai đều đến tham dự lễ chứng nhận trưởng thành của tôi. Khi vừa nhìn thấy "gia đình nhỏ"  từ xa, tôi đã vội chạy tới ôm lấy Ba Mẹ và em nói: "con nhớ mọi người nhiều lắm!". Ba mẹ cười với tôi và mẹ nói: Chào mừng con gái trở về nhà!. Nghe song tôi cảm thấy phấn khởi lắm !.

Lễ chứng nhận trưởng thành diến ra rất trang trọng. Và bất ngờ tên tôi được vang lên. Khó có ai có thể tưởng tượng được tôi là người thay đổi nhiều nhất trong khóa huấn luyện, cầm trên tay tấm bằng chứng nhận trưởng thành do chính tay Giám đốc Trung tâm thanh thiếu niên miền nam trao cho dưới sự chứng kiến của hàng ngàn người, tôi đã hết sức bất ngờ và không thể kìm được nước mắt. Tôi không nghĩ một đứa con đã từng nhiều lần làm Ba Mẹ khóc, phiền lòng như tôi lại có được sự thay đổi như ngày hôm nay.

Kết thúc buổi lễ, chia tay đồng đội, chia tay mười ngày của con đường hoàn thiện bản thân, tôi lại trở về với gia đình nhỏ của mình với Ba, Mẹ và em trai. Đưa cho Ba tấm bằng, tôi sung sướng: "Con cảm ơn Ba Mẹ đã cho con tham gia chương trình này, cảm ơn Ba Mẹ cho con hiểu được hai chữ Ba Mẹ thật thiêng liêng. Con yêu Ba Mẹ nhiều lắm !". Ba Mẹ nhìn tôi cười trìu mến, Ba xoa đầu tôi: "con là niềm tự hào của Ba Mẹ, con gái yêu ạ!". Và có lẽ trong suốt cuộc đời này tôi sẽ không bao giờ quên được giây phút thiêng liêng ấy !. Tuy không phải là cái gì lơn lao nhưng ba mẹ đã có thể tự hào về tôi, tự hào về sự thay đổi và trưởng thành của tôi.

Tác giả bài viết: Nguyễn Thế Hưng
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 
Dịch vụ thanh niên
-----------------------------------
Copyright © 2012 by ICT GROUP. All right reserved;
Bản quyền thuộc về Cung Văn hóa Thể thao Thanh niên Hải Phòng
Địa chỉ: Số 45 - Lạch Tray - Ngô Quyền - Thành phố Hải Phòng